Xin chào các bạn, hôm nay tôi viết những dòng này với đôi mắt đỏ hoe, ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong căn phòng tăm tối, để cầu xin một chút tình thương, một chút đồng cảm, một chút thả haha… à không, thả tim từ mọi người.
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ 10 năm về trước. Khi ấy, tôi và gia đình xây một căn nhà nhỏ bé, giữa cái khu phố toàn nhà ống san sát. Bên hông nhà tôi có một mảnh đất trống, rộng rãi, cỏ mọc um tùm. Tôi thấy đó là cơ hội ngàn vàng: “Ơ kìa, sao lại không mở cửa sổ về phía đất đó? Gió lùa vi vu, nắng chan hòa, chiều chiều còn có thể ngắm… bãi đất bỏ hoang nữa chứ!”
Và thế là, cửa sổ định mệnh ra đời. Suốt 10 năm qua, nó là niềm tự hào, là trái tim của ngôi nhà, là nơi tôi thở, tôi mơ, tôi ngắm hoàng hôn, và cũng là nơi… chuột hàng xóm lẻn vào vài lần. Nhưng thôi, chuột thì có thể đuổi, còn ánh sáng và không khí thì đâu dễ tìm. Tôi đã quen với cảnh sáng sớm mở mắt ra là thấy nắng ùa vào qua khung cửa, cảm giác như tôi đang sống trong biệt thự nghỉ dưỡng nào đó ở Đà Lạt, chứ không phải cái nhà ống ba mét ngang ở giữa lòng phố bụi bặm này.
Thế nhưng, đời đâu như mơ.
Đầu năm nay, mảnh đất bên cạnh cuối cùng cũng được bán đi, và gia chủ mới hăm hở xây nhà. Lúc đầu, tôi còn nghĩ trong bụng: “Chắc họ cũng sẽ thương tình chừa cho mình một khoảng trống. Người với người sống để yêu nhau mà!”. Ai ngờ, họ xây thẳng tay, bít chặt cửa sổ của tôi bằng một bức tường bê tông vĩ đại. Ngày bức tường dựng lên cũng chính là ngày ánh sáng trong đời tôi vụt tắt.
Giờ thì căn phòng tôi… tối đen như tiền đồ của tôi hồi thi đại học lần thứ ba. Tôi ngồi trong bóng tối, lắng nghe tiếng máy khoan, tiếng gạch rơi, mà nước mắt cứ trực trào. Tôi chỉ muốn chạy ra, nắm tay hàng xóm mà gào lên:
“Anh ơi! Cửa sổ này là tuổi thơ em! Là kỷ niệm em! Là hơi thở em! Sao anh nỡ cướp đi?”
Nhưng rồi lý trí kéo tôi lại: họ xây trên đất của họ, họ đâu có sai. Sai là ở tôi, 10 năm trước tự nhiên mở cửa sổ sang đất người ta, nghĩ rằng nó sẽ mãi mãi thuộc về mình. Thế nhưng, tôi không muốn chấp nhận sự thật ấy. Tôi thích đóng vai nạn nhân hơn, tôi muốn cả thế giới biết rằng tôi đang chịu bất công to lớn nhất thời đại!
Cuộc đời trong bóng tối
Từ ngày cửa sổ bịt kín, tôi sống như một “con dơi” trong chính căn nhà mình. Sáng không còn thấy mặt trời, chỉ còn ánh đèn LED vàng vọt. Trưa không còn gió, chỉ còn cái quạt kêu rè rè như ông hàng xóm già ngáy ngủ. Chiều không còn ánh hoàng hôn, chỉ còn bóng tường xám xịt vô hồn.
Thậm chí, tôi còn cảm giác… da mình bắt đầu trắng bệch như ma cà rồng, vì thiếu ánh nắng. Cây xương rồng tôi trồng gần cửa sổ cũng héo rũ, nó nhìn tôi như muốn nói: “Ông chủ ơi, chúng ta cùng chung số phận rồi!”.
Bạn bè đến chơi, nhìn căn phòng tối om thì cười hô hố:
-
“Ủa, nhà mày chuyển sang phong cách… nhà tù à?”
-
“Chỗ này hợp để quay phim kinh dị đó nha!”
Nghe mà lòng tôi tan nát. Tôi không giận bạn bè, tôi chỉ giận… cuộc đời quá nghiệt ngã.
Lời cảm thông, chia sẻ
Hôm nay, tôi lên mạng viết bài này không phải để kiện tụng, cũng chẳng phải để đấu tố hàng xóm. Họ xây trên đất của họ, họ không sai. Người sai duy nhất chính là tôi – nhưng tôi không muốn thừa nhận. Tôi muốn được cả cộng đồng mạng thương cảm, thả like, thả tim, thả haha cho tôi.
Xin mọi người hãy chia sẻ bài viết này, để nỗi đau mất cửa sổ của tôi được lan tỏa khắp nơi. Để cả thế giới biết rằng, có một con người từng có cửa sổ, từng có ánh sáng, từng có niềm tin, và giờ đây chỉ còn bóng tối bao quanh.
Hãy giúp tôi cảm thấy mình không cô đơn. Hãy cho tôi biết rằng, có thể tôi mất cửa sổ, nhưng tôi chưa mất đi… sự chú ý trên mạng xã hội.
Trên đây là bài viết hư cấu dựa trên một số câu chuyện có thực, đã xảy ra rất nhiều trong xã hội hiện nay, khi nhà đô thị xây trên những mảnh đất chật hẹp, san sát và liền kề. Lòng tham lam đố kỵ cộng sự kém hiểu biết và không tìm hiểu kỹ thông tin pháp luật dẫn đến tranh cãi, tranh chấp và kienej tụng, ảnh hưởng đến tình đoàn kết xóm làng.
Theo VN