Câu chuyện của tôi bắt đầu từ 10 năm về trước. Khi ấy, tôi và gia đình xây một căn nhà nhỏ bé, giữa cái khu phố toàn nhà ống san sát. Bên hông nhà tôi có một mảnh đất trống, rộng rãi, cỏ mọc um tùm. Tôi thấy đó là cơ hội ngàn vàng: “Ơ kìa, sao lại không mở cửa sổ về phía đất đó? Gió lùa vi vu, nắng chan hòa, chiều chiều còn có thể ngắm… bãi đất bỏ hoang nữa chứ!”